About me

I call myself a writer, sometimes.


14.7.10

Bên mé đường Đồng Khởi, là nhà sách Xuân Thu...



Ngày hôm qua nghe mấy người bạn nói mới biết nhà sách Xuân Thu đã bị đập, nguyên nhân là để dành đất xây Vincom (twin), thêm một cái nữa cách cái Vincom thứ nhất chừng ba bốn bước chân.



Rồi nhà sách Xuân Thu dời về đâu? Tôi không biết. Chỉ thấy người ta biểu tình ngồi yên lặng giơ cao mấy tấm giấy cạc tông viết nguệch ngoạc phản đối. Tôi chạy xe qua thấy lòng buồn man mác vì thiếu thiếu cái gì đó. Nhớ ngày nào cúp học Seameo hay đi bộ qua đây, chui vào thế giới sách ngoại văn đẹp lung linh, cuốn nào cũng muốn mua dù sách ngoại văn nó mắc khủng khiếp. Cứ lặn ngụp trong đó hàng giờ đồng hồ mà không chán. Sau khi "mãn nhãn" chán chê thì lại đi ra, lững thững đi bộ mút kem Brodard, bước qua những con đường sáng đèn rực rỡ của Đồng Khởi. Buồn gì rồi cũng tan biến hết trơn hết trọi, sau đó lại canh đúng giờ tan học lấy xe chạy về nhà.

Lại thêm một trung tâm mua sắm nữa, ba Parkson, hai Lotte, rồi giờ là Vincom . Sài Gòn này toàn là trung tâm mua sắm thôi, người Sài Gòn giờ giàu lắm, chả ai còn muốn đọc sách nữa đâu. Buồn làm gì, mà tiếc làm gì, cũng hoài vô ích.

5.5.10

100 lies men tell women


Came across this funny article on the Internet and laughed my ass off

 
100 lies men tell women




1. I’ll call you.
2. I love you.
3. You’re the only one.
4. I’ve never felt this way about anyone else.
5. I’ve got to work late at the office tonight.
6. That’s the best sex I’ve ever had.
7. You’ve got the most beautiful eyes
8. No, I’m not married
9. Sorry. I must have left my wallet and credit cards at home.
10. You just have to believe me when I tell you nothing’s wrong.
11. I’m ready to make a commitment.
12. Except for a beer or two, I never drink.
13. My wife and I haven’t had sex in years.
14. We’ll get married as soon as I …
15. I’ll be home in twenty minutes.
16. It’s not that I don’t care – I just have to spend more time with my kids.
17. I’ve only slept with maybe ten women in my entire life.
18. I’ve been celibate since we broke up.
19. I could never lie to you.
20. I can still last all night
21. I always use a condom
22. I can help you get a great job in my company (field)
23. I tested HIV negative
24. I haven’t seen her since she and I broke up
25. The only sexual fantasies I have are about you
26. No, I don’t think your thighs (stomach, breasts, hips, etc.) are too big
27. I’m too tired
28. How could you think I’d be interested in her? She’s your best friend
29. When it comes to oral sex, I’m the best
30. I’ve never had any trouble keeping an erection before
31. It’s you and me, babe – we’ll make love all over Europe
32. I’d never do anything to hurt you.
33. I want to grow old with you
34. Believe me, my wife and I live very separate lives
35. Our having sex won’t change a thing between us
36. Don’t worry, I’ve had a vasectomy
37. I’m going to leave my wife
38. You’re nothing at all like my mother
39. Your being a different religion doesn’t matter to me
40. It doesn’t bother me that you make more money than I do
41. Even without sex, we’d still be friends
42. I think older women are the most exciting
43. I’m considered one of the top people (in my field, in the company)
44. What attracts me to you is your mind
45. We’ll split all the child care and household chores fifty-fifty
46. Of course I don’t mind that you didn’t come
47. I’ve never had an affair before
48. You’re the only one who understands me
49. I’ve never been in therapy
50. You’re the best thing that’s ever happened to me
51. No, I’m not seeing anyone else
52. I haven’t thought about her (old girlfriend) in years
53. How many times do I have to tell you I’m not having an affair?
54. Your career is as important as mine
55. I promise you that I’ll change
55. I want us to remain close friends always
57. My wife and I have an understanding
58. You’re wonderful; you deserve someone better than me
59. I don’t masturbate
60. Let’s be friends first
61. When you walked through that door, I knew it was the real thing
62. I’d like you even if you were a man
63. It’s okay to be good looking, but looks just don’t mean that much to me
64. The difference between us will bring us even closer
65. I spend everything I earn on you and the kids
66. No, I never said that
67. You make me feel like a kid again
68. I’m going out with the boys (to the gym, to the office)
69. I’ll move wherever you want
70. Of course I’m not bored with you
71. As soon as I finish this project (get a promotion, a raise, make partner), we’ll……
72. You’ve got more sex appeal in your little toe than my wife’s got in her whole body
73. It wouldn’t be you and me anymore if I used one of those
74. Let’s pool our assets – whatever is mine is yours
75. I still find you just as attractive as the day I met you
76. Divorce is the farthest thing from my mind
77. Sure, I’ll watch the kids
78. It’s not just the sex I want, it’s being close to you.
79. We’ll be spending a lot of time together when I retire
80. You’re the only reason I’ve worked so hard
81. If I didn’t have all this work, you know I’d go with you and the kids to your mum’s
82. No one’s ever turned me on like you do
83. My boss says there’s nothing to worry about
84. I’ll never tell
85. Relax, she’s just a friend
86. This is just a temporary separation until we get things worked out
87. Your hair (dress, outfit) looks fantastic
88. It was just sex – it didn’t mean a thing
89. Of course I’m listening to what you’re saying
90. Come on in and we’ll just cuddle for a few minutes
91. No, I don’t think you’re fat
92. You’re the woman I should have married
93. I’m going to be focusing on my work for a while now.
94. I guarantee you, I’m not the father
95. Your having kids has nothing to do with my not wanting to get married
96. I’m not ashamed of the way you talk (look, act, etc.)
97. It’s nothing personal; I just don’t like sharing my living space with someone
98. This time I’m really serious
99. Honestly, honey, it’s just for the guys – none of the wives go to the conference
100. I’ll always take care of you.


3.3.10

We say a little pray for you...



Cứ như mới ngày hôm qua tụi mình còn ngồi ở hành lang sau phòng học Syntax bàn luận bài thuyết trình
Cứ như ngày hôm qua, phòng khách nhà tao chật ních xe sáu chiếc xe máy để ken ken, vẫn còn chiếc xe Wave Alpha màu đỏ tươi.
Cứ như mới đây thôi còn đứng trên tầng 1 dãy nhà Lê Văn Sĩ nhìn xuống bãi xe máy, thấy con nhỏ gầy đét, áo khoác tung phần phật chạy xe vô dòm "bất khuất" bà cố, túi xách mỏng dính đeo 1 bên vai, rồi cũng con nhỏ đó, mỗi lần nó nở nụ cười là sáng bừng cả gương mặt, rạng rỡ.

Vậy là đám mình còn năm, thôi chẳng cho ai chen vô nữa nhỉ, mà có ai vào đi nữa cũng vẫn thấy trống.
Rồi giờ giả sử có điểm cao cũng thiếu một nụ cười, một giọng nói, mất một niềm vui.

Con nhỏ đó, trước lúc đi ba ngày mới chịu nói, vậy mà nó vẫn cười toe như chẳng có gì. Cũng lại nụ cười sáng bừng gương mặt, bầu trời, nhưng bữa nay thấy sao kỳ quá, đứa nào cũng buồn hiu.

Tối qua gọi con nhỏ: "Rồi mai tụi tao ra tiễn mày nghen." "Thôi khỏi đi, ra đó nắng lắm". "Tụi nó đòi đi sao tao cấm được, mà hổng lẽ mày tưởng tụi tao chạy ra tận đường băng vẫy khăn theo máy bay hay sao mà lo nắng..."

Thế mà bữa nay cả buổi sáng không có một tia nắng nào hết, trời cứ xám xịt, mày hù tụi tao không hà. Ngộ hen, cả tuần nay nắng nóng gay gắt như vậy mà tới bữa con nhỏ đi, trời sao âm u quá chừng...

Cảng hàng không quốc tế đầy xô bồ hối hả, lâu lâu bắt gặp một khuôn mặt lấm lem nước mắt chợt nhớ tới câu giới thiệu phim Love Actually, "sân bay quốc tế là nơi tìm thấy cả niềm vui nỗi buồn, nụ cười và nước mắt..." Dòm lần cuối cái dáng gầy ròm đó, nụ cười "sáng bừng gương mặt" đó, loáng thoáng bên tai những lời dặn dò: "Mày sang đó ráng mở nhà thờ ngay trong trường nha Long... Giáng sinh về đó nha Long... Phải ăn cho bằng con Lan đó nghe Long..." Cứ ngây ra chả biết nói gì với con nhỏ, thôi thì ôm nó lần cuối rồi ngẩn người nhìn theo bóng nó đi vào phòng cách ly. Tự nhiên lại nghĩ tới lần phỏng vấn tới sẽ chỉ còn năm thôi, bỗng nhớ "vinh quang" Heineken, Sony Ericsson, Building relationship...

Quay sang bên cạnh thấy mấy đứa nó khóc sưng mắt rồi.

And we say a little pray for you!

20.2.10

Không phải thơ Phương




Em đọc thơ này giữa đêm và muốn cười té xỉu với nó, mượn cậu Kỳ Nam post lên cho các vị cùng ngâm chung với em. Mua vui cũng được một vài trống canh.


Thơ Em 1

Em thét lên!
Trăng lòng vỡ nát.

Em khóc ngất
Đất trời thổn thức
Nhoẻn miệng em cười
Nụ cười mặn chát
Nước miếng và nước mắt
Nuốt, nghẹn.

Lao vào anh
Thiêu thân lao vào lửa
Chó lao vào xe bus
Chết ngắc.


Thơ Em 2

Cho em một ngày nắng đẹp và không áo vú
Để ngực em phơi phới cùng mây xanh
Trong ngày ấy, cũng không mặc sịp anh nhé
Không gò bó, em tự do, em bay...

Cho em một ngày nắng mới, chưa tới tháng
Bước ra đường, chân bước đẹp mênh mang
Đường phố - catwalk của em đó
Dưới váy hoa, đùi em thơm hương sen

Phải cho em một ngày, nhất định thế, anh nhé!
Ngồi sau anh, mùi hương nách Aqua Cool
Mùi nước cạo râu, mùi X-men dầu gội đầu
Trong ngày ấy, anh phải sạch sẽ và nam tính
Anh cùng phố phường, sẽ đón em dạo chơi...


18.2.10

Không ngủ được


Tôi có một mong ước lớn nhất lúc này


Là cái Tết nhạt nhẽo phát ốm này hãy qua ngay lập tức!



2h sáng mùng 5 tháng Giêng âm lịch.
ký tên: Phương mắt thao láo nhìn lên trần nhà

1.2.10

Hi Febuary, it's Phương... again!



For my friends, for my January so far...


Ngày thứ bảy cúp học tiếng Hoa, hai đứa mua ba ổ bánh mì kẹp trứng thịt patê, sắp vào mâm, bên cạnh là lon Coca đỏ, bánh Chocopie đỏ, xúc xích Vissan đỏ, xúng xính y như mâm tiệc Tết bưng lên lầu, vừa ngây người gặm bánh mì vừa xem Princess and the frog. Tự nhiên lẩn thẩn nhớ lâu rồi không được xem cổ tích như vầy, hết phim thì cũng thẫn cả người. Cuộc sống cũng phải có những câu chuyện như thế này chứ. Disney dường như đã trở thành một huyền thoại mất rồi...

Tối thứ bảy phố xá đông đúc, người người ào ra khỏi nhà hòa vào phố. Con đường đi ăn sủi cảo lúc nào cũng xa, lần nào cũng có cảm giác "Ăn một bát cháo chạy ba quãng đồng" như bố thường chọc. Cũng may là chẳng lần nào đi ăn một mình, tối nay cũng thế, hai đứa lại hí ha hí hửng bình phẩm từng người trên đường, không thể tránh khỏi vài phút văng tục vì người đi ẩu (hay mình đi ẩu?). Nghe bạn kể chuyện mà xót xa, biết bao giờ mới hạnh phúc. Cũng đã nói rồi nhưng chẳng biết còn nhớ không, hạnh phúc tự đến với mình thôi, có ai tìm kiếm và ép nó được đâu. Phải từ từ.

Lại sắp Tết nữa (cái chữ "lại" này có làm cho mình suy nghĩ tiêu cực hơn không), sáng Chủ Nhật nhìn đâu cũng đông, salon tóc, shop, siêu thị, chợ... Thôi thì nhìn cũng vui, tự an ủi mình là có người cũng đang làm mở mắt không lên, chỉ có mình là rảnh rang nghĩ ngợi lung tung thôi. Đứng chờ mẹ vào chợ mua gạo nếp, quán cà phê bên hông chợ đang bật nhạc miền Tây. "Nghèo thì đại khái thế thôi... Thế gian đâu ai trách đầu năm đám cưới cuối năm thêm người". Kiểu kiểu thế. Ôi chao, mỗi lần nghe kiểu nhạc thế này là nhăn mặt, thế sao hôm nay nghe thấy cứ rạo rạo vui vui kỳ lạ...

Chiều lại gặp bạn, lại con đường chạy ra chỗ ăn sủi cảo, bạn nức nở khoe: "Mỗi lần gặp mày là tao lại có tiền, lạ thiệt." Ừa, mày thấy lạ, tao chỉ thấy vui thôi. Được bao ăn mãi thế này thì làm gì chả vui chả cười. Từ quận TB chạy ra quân 11, rồi lại hướng ra Xuân Thu xem sách. Chỉ chăm chăm xem cuốn nào bìa đẹp, bình phẩm chỉ trỏ loạn xạ xì ngầu. Mãi rồi mua được hai tờ giấy gói quà đem về... bao sổ Day runner. Nhạc Abba dìu dặt làm mình cười toe toét, Mamma Mia, here I go again, my mind, how can I resist ya...?

Cũng chính hội chứng do Abba gây ra thì cầm khăn lông múa hát nhảy ầm ĩ, Super Troupe, Lay all your love on me...

Sáng nay bạn bè trong lớp còn rộn ràng bàn chuyện đi ăn Tất niên ở đâu, xôm tụ một lúc thì nhớ ra chưa tính được ngày nào cả nhà cùng rảnh. Thế rồi chưng hửng hết cả.

Đã vào tháng hai rồi, hôm nay sẽ ra Hàn Thuyên đọc Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, kế bên là ly bạc sỉu đá bào vụn.
Ngày mai phải mua một bọc bánh tráng trộn thật to, nhỉ!

Work like you don’t need money, love like you’ve never been hurt and dance like no one’s looking.



3.11.09

Good morning, can I help you?... uhm, I'm the receptionist here.


I work all night, I work all day, to pay the bills I have to pay Ain't it sad ? And still there never seems to be a single penny left for me That's too bad !

Đã là ngày thứ năm em đi làm gồi đấy...


Có còn ai chưa biết không nhỉ?
Em nói luôn đây, em đang làm receptionist ở Izana beauty salon và spa ở tòa nhà Botanic bên đường Nguyễn Thượng Hiền, quận Phú Nhuận, chú thích thêm, tòa nhà B, tầng lửng. Từ 1h trưa tới 7h tối đi qua đảm bảo sẽ thấy cái mặt mốc của em ngồi bàn tiếp tân ở ngoài.


Chỗ em làm có cái view rất đẹp, ngoài hành lang có hai bộ bàn ghế mây tre xinh xắn, từ đó nhìn xuống là hai hồ bơi to vật. Chiều chiều ra lan can tha hồ đứng ngắm các chàng trai bụng bự nhảy ùm xuống hồ thiếu điều muốn tung tóe hết nước lên tầng mười. Đối diện là khu Gymnastic, nơi ta có thể nhìn thấy các chàng trai chạy hùng hục nhễ nhại mồ hôi mỗi ngày. Dưới salon là một restaurent bar ngày nào cũng tra tấn người ta bằng My heart will go on (original version, instrumental version), Nothing's gonna change my love for you... Đôi khi may mắn, cái playlist bất di bất dịch đó được bổ sung thêm 3- Britney, All the right moves...


Đây là nó!


See? Bên trái là văn phòng của em đó.



Công việc của em là tiếp khách Tây (vì đây là chung cư cao cấp của người nước ngoài là đa số), tất nhiên khách Việt cũng phải tiếp nốt. (mà theo em nhận thấy thì khách Việt tip rất hậu hĩnh, tất nhiên là tip cho thợ... chứ em không có cửa, còn khách Tây trả đúng tiền đó rồi đi dzìa). Vì đa số là những người giàu nên mỗi lần cái ghi bill cũng rùng mình, riêng hôm qua có một hai quý bà có cái bill tới 880. Điều quản lý nói với em còn đáng giật mình hơn: "Tuần nào cô đó cũng xuống làm nhiêu đó hết".

Nói tiếp khách cho cao cấp, chớ thực chất là lúc nào có khách thì chạy ra hỏi người ta mần gì rồi rót nước kêu người ta ngồi chờ. Nếu không có khách thì việc chính của em là... học bài tiếng Bông, lướt web, nhắn tin, đọc Da vince, ngồi mơ màng, chui vô trong chổng mông lên ngủ, ngồi tám chuyện với chàng thợ chính bừa bựa, đếm thời gian và 6h rưỡi lật đật chạy vô xách túi đi dzìa.

Nói chung là rất rảnh, và nhàn... không chịu nổi. Nhiều lúc tưởng chết mục xương ra ở cái chốn mắc dịch mắc toi này.

Riết rồi cũng quen. Nói cho đúng thì khoảng thời gian 7 tiếng đó ở nhà cũng chưa chắc làm được gì tử tế ngoài trò vọc facebook, chơi wedding dash. Thôi thì ở đây học tiếng Bông... Sắp tới có thể mua thêm headfone nhằm cải thiện khoảng thời gian buồn chán này.

Vậy mà ngày nào về tới nhà cũng lăn ra ngủ say như chết tới sáng. Không hiểu sao Bum nó mần kiểu gì mà em thấy về nhà nó còn type blog, cà kê tới nửa đêm về sáng cũng hay thiệt.


Em tự nhủ với lòng rằng ráng làm đi, rồi sẽ có tiền, rồi sẽ... nghỉ việc liền. Rồi em sẽ đãi cả nhà đi ăn Dìn Ký, em sẽ có đôi high heels hằng mơ ước, trả tiền nợ ngập mặt cho thiên hạ.

Đời em sẽ khá, em tin như dzậy mà.

Money, money, money Must be funny In the rich man's world


Thiệt là hài hước, ngày nào đi làm về em cũng mở Money money money của Abba ra ve vuốt tinh thần. Music always comes in the right time.



Bonus cho tấm hình của receptionist Mai Phương nè



Yes, that's hot!!!

19.10.09

Cho những ngày không xưa


Viết tặng bố mẹ tôi...


Năm 1986, bố mẹ lấy nhau.

Ngày đó cả hai cùng nghèo, họ hàng, anh em ruột thịt của bố ở ngoài Bắc. Mẹ và bố đạp xe từ chợ Bến Thành ra tận Bình Triệu (ngày ấy, ga tàu ở đấy, chứ không phải ở Hoà Hưng như bây giờ) đón các bác, các chú vào chung vui. Đám cưới tổ chức đơn giản, một mình bố lụi cụi làm thịt hai mươi con gà suốt đêm làm bốn mâm đãi khách. Vậy mà sau này đến cả một tấm hình cưới trắng đen cũng không có. Đến bây giờ, bố vẫn còn hay kể lại chuyện mẹ bắt bố móc ngoéo, lúc đó không được phép sinh con, thân mình còn chẳng đủ no, huống hồ...

Cũng vì nghèo, bố phải ở rể nhà bà ngoại. Năm ấy, bố còn làm công an, ngày trực, ngày về. Nghe kể hồi đó bà Bé dưới quê mẹ nhờ bố hộ tống theo xe hàng đi khắp tỉnh miền Tây, chỉ cần bố ngồi sau xe, mặc áo công an là suốt chặng đường không ai dám kiểm tra xe. Tính bố vốn chịu khó, nuôi hẳn cả đàn vịt, cá rô phi, vài mảnh rau trong doanh trại. Mà đâu phải chỉ bố mẹ, những năm 88-89, nhà ai chả khó khăn.

Khoảng một năm sau, bố bỏ ngành sang bên xí nghiệp giấy Viễn Đông tận Bà Quẹo. Mỗi sáng bố đạp xe chở mẹ từ Trần Hưng Đạo lên Bảy Hiền đi làm, rồi lại đạp sang xí nghiệp, tới chiều cả hai đạp xe về nhà bà. Mỗi tối, bố và mẹ xuýt xoa mơ đến chiếc xe Cub, đến cái tivi trắng đen coi thời sự...

Tất nhiên lúc đó không có tôi, những gì tôi kể trên đây chỉ là nghe kể lại, trong ánh mắt lấp lánh của mẹ.


Phải tới tận đầu năm 90, sau khi cưới bốn năm, mẹ mang bầu tôi, ốm nghén dữ dội lắm. Ai cũng bảo tôi phá như thằng con trai, bình thường mẹ vốn xốc vác, khỏe mạnh thế mà lúc ấy nằm liệt ra. Nhưng chỉ vừa hết nghén, mẹ phăm phăm đi xe đò ngay xuống Long An mua xe Cub, hồi đó giá xe hơn một chỉ hai, bằng cả gia tài của hai vợ chồng. Ước mơ năm nào của bố mẹ giờ đã thành sự thật.

Tới năm 93, mẹ được bệnh viện Thống Nhất cấp cho căn nhà tập thể tầng ba ở Cư Xá Tự Do. Mọi sinh hoạt diễn ra vỏn vẹn trong "căn nhà" 26 mét vuông ấy cũng gần tám năm. Đó là tám năm liền bố dậy từ 4h sáng canh nước máy, bố và mẹ hai tay nặng trĩu hai xô nước xách lên lầu ba khu tập thể. Đó còn là những ngày mẹ trực đêm trong bệnh viện, bố ở nhà trông con, dỗ con ngủ. Không có mẹ, tôi khóc rền rĩ suốt đêm. Không biết hát ru ầu ơ, bố dỗ tôi bằng nhạc đỏ, bằng Trường ca sông Lô, Tiểu đoàn 307, bằng Hành khúc ngày và đêm... Có nhiều đêm không dỗ được, bố phải bồng tôi vào tận khoa mẹ, kê cạnh giường mẹ một cái ghế bố dài, cả nhà cùng trải qua những đêm trong bệnh viện.



"Rất dài và rất xa, là những ngày thương nhớ"...

Căn nhà ở suốt tám năm có nhiều thứ để nhớ và gắn bó, nhất là khi ta đã trải qua quãng thời gian ấu thơ đáng nhớ nhất.

Khoảng vài năm sau, mẹ bắt đầu mở một phòng mạch bé bên đường Bùi Thị Xuân, làm lúc chiều tối. Làm sao quên những buổi tối cơm nước xong, hai bố con lại lang thang xuống công viên trước khu tập thể, ngồi vắt vẻo ghế đá dưới cây phượng già chờ mẹ về, giết thời gian bằng trò chơi Câu lạc bộ âm nhạc tự chế của bố. Tay đập muỗi liên hồi nhưng miệng vẫn hát nghêu ngao.

Tết Mậu Dần năm 98, gia đình tôi ra Bắc, về thăm quê nội.
Đó là lần đầu tiên mẹ ra mắt chính thức họ hàng nhà chồng, biết mặt bố chồng, hơn mười năm sau ngày cưới.

Trước đó một tuần, mẹ ra chợ mua gần chục ký mứt đủ loại, mứt dừa, gừng, bí, hạt sen... Suốt hai ngày trời, bố mẹ xếp thành những gói nhỏ nhiều loại mứt. Tôi ngồi cạnh hơ lửa từng gói rồi bấm lại cho kín gió. Chỉ thế thôi là thành cả chục gói quà tết cho các anh chị em bố ngoài quê.

Đó là lần đầu tiên con nhóc con gầy đen, mắt ốc nhồi được đi tàu hoả, đi lâu thật là lâu, hai ngày một đêm ngồi trên tàu ngây người ra trước biển miền Trung xanh thăm thẳm, ẩn hiện phía sau là những dãy núi, những đường hầm tối thui, kín bưng bưng, những nhà ga nhộn nhạo với những giọng nói lạ lẫm đủ vùng miền.

Đó cũng là cái tết xa nhà đầu tiên... rúm ró khăn áo ba bốn lớp trong cái lạnh miền Bắc, cả nhà hàng chục con người quây xung quanh lò than hồng đỏ, biết thế nào là nói ra khói và đi chợ Âm phủ ăn bún ốc. Mẹ còn mãi nhắc chuyện ê mặt khi phải khệ nệ xách bó mía còn gốc lẫn ngọn từ quê lên đi nghênh ngang giữa thủ đô...

Cùng hè năm đó, chúng tôi xây nhà. Bố mẹ tất tả suốt ba tháng trời. Một tay mẹ chọn vật tư, coi thợ, tính toán, cộng trừ tiền bạc chi ly vào sổ từng viên gạch, ly cà phê cho thợ mỗi ngày. Làm nhà dường như là việc vất vả nhất cả đời người. Đến tận bây giờ về Bắc nhìn các anh em làm nhà, bố vẫn thường hãnh diện khoe với các bác, chú: "Bà nhà tôi giỏi lắm, ai làm nhà cũng nợ nần, chẳng hiểu sao xong xuôi tính lại thấy dư ra tận mười triệu, chả phải vay ai cả."

Đó là căn nhà hiện tại.

Cũng hơn hai chục năm rồi.

Chuyện bố mẹ kể mãi cũng chả hết, và vì cũng chả có lời nào diễn tả hết.

Chợt nhớ hai câu đầu bài Chênh vênh, xin trích ra, coi như cái kết không hoàn chỉnh.

Thương em anh trèo non cao

Mua mưa thu mây tan mệnh bạc

Thương anh em lội sông sâu

Trôi hương trôi hoa tan phận ngọc...